Theo sự tích hình thành Bàu Trắng Mũi Né thì tương truyền vào thời Trịnh Nguyễn phân tranh, Chúa Nguyễn Hoàng trên đường khai hoang lập làng, lập xóm đã đưa dân tới đây. Vì là vùng đất hoang chưa có nguồn nước nên ông chia nam và nữ thi nhau đào ao tìm nguồn nước ngọt. Nhóm nam cậy mạnh không chuyên tâm đào ao mà qua giúp nhóm nữ, vì thế nhóm nữ đào ao nhanh hơn, ao rộng và sâu hơn. Khi nhóm nam nhận ra thì đã không kịp nữa. Người xưa gọi ao lớn là ao bà, ao nhỏ là ao ông vì trong tiếng địa phương ao hay hồ còn gọi là bàu, nên cái tên Bàu Ông, Bàu Bà ra đời từ đó.

 

Bàu Ông

 

Bàu Bà

 

Do nằm giữa những triền cát trắng nên Bàu Bà còn được gọi là Bàu Trắng hay Bàu Sen bởi một lượng lớn hoa sen phủ kín mặt hồ. Trong hồ có rất nhiều loài cá như cá rô, cá lóc, cá chê, cá trắm cỏ.

Theo kết quả đo đạt gần đây nhất, đáy hồ sâu đến 65 thước nước. Có điều lạ lùng là mặc dù nằm giữa một vùng cát với nắng và gió nhưng mực nước hồ không bao giờ cạn. Có người bảo rằng dưới đáy hồ có một cái hang ăn thông ra biển nhưng có một câu hỏi ngược lại, nếu thế thì sao nước trong hồ quanh năm vẫn ngọt. Bí mật này cho đến nay vẫn chưa ai giải thích được.

 

Bàu Trắng

 

Xưa kia nơi đây là một hồ lớn, sau này người dân đấp đập cát chạy vắt ngang hồ để đi qua. Bàu Bà rộng hơn, có chứa lượng nước nhiều hơn. Hệ động thực vật rất phong phú. Ngày xưa Bàu Bà từng là nơi sinh sống của cá sấu nhưng cặp cuối cùng đã bị đánh bắt từ trước năm 1975.   

Nhìn từ xa Bàu Ông và Bàu Bà nằm gối đầu nhau tựa hồ như đang lơ mơ ngủ trên một vùng Đồi Cát Trắng mênh mông như hoang mạc. Mặt hồ phẳng lặng, trong xanh và không một gợn sóng. Ven bờ hồ được choàng quanh bởi một chiếc khăn voan của sen , điểm sặc sỡ của những cánh sen màu hồng toả hương thơm ngát. Mùa sen nở đẹp nhất là từ tháng 6 đến tháng 7 hàng năm.

Giữa mênh mông đồi cát trắng, với khí hậu nắng nóng của vùng sa mạc, một hồ nước thiên nhiên hiện ra trong xanh, mát rượi lòng người. Bàu Trắng còn gọi là Bạch Hồ có nguồn nước trong xanh, cảnh vật hữu tình, nên Bàu Trắng đã đi vào thơ ca của các thi sĩ như Bạch Hồ Nhàn Hành của Nguyễn Thông.

 

"Đi tìm cỏ quý dạo quanh hồ,

Mặt nước mây hồng sáng nhấp nhô

Huyền ảo đêm thanh trăng mới ló

Thuyền nang khoả sóng sáo vi vu."

 

Là một trong những nơi có khí hậu khắc nghiệt nhất tỉnh nhưng được thiên nhiên ban tặng cho hai hồ nước ngọt khổng lồ mà người dân gọi là Bàu Trắng. Dù còn hoang sơ và mộc mạc thế nhưng chính cái nét hoang sơ và mộc mạc ấy với những triền cát trắng, tiếng sóng rì rào của biển như có ma lực thu hút những người mê cái đẹp về nơi đây để tìm cảm hứng sáng tác nghệ thuật.

 

 

 

Đồi cát ở Bàu Trắng

 

Đồi Cát Trắng gắng bó với Bàu Trắng hàng ngàn năm nay. Đồi cát Trắng đem lại nguồn cát vô tận thì Bàu Trắng lại cho nguồn nước ngọt vô tận.

Hai bên Bàu Trắng là những rặng phi lao dài chắn cát mỗi khi trời gió to. Đồi cát Trắng còn gọi là Đồi Trinh Nữ bởi trông hướng nhìn về đồi cát cũng thấy tư thế của một người con gái nằm nghiên mình, duỗi đôi chân trần quyến rũ. Người dân địa phương đặt tên là Đồi Trinh Nữ còn bởi mãi cho đến nay hầu như con người chưa thật sự khám phá sự trinh nguyên này và cũng bởi màu cát trắng tinh khôi của nó. Sự tích về Bàu Trắng Mũi Né được lưu truyền cho đến ngày nay.

Đang tải bình luận...

Đánh giá:
0/5 sao trong lượt đánh giá